Không còn cơ hội buộc dây giày cho vợ

Không còn cơ hội buộc dây giày cho vợ

2018-08-18 12:16:39.0 382

Tôi ước giá như bây giờ có thể đưa vợ đi chơi, gọi đồ uống cho vợ, kéo ghế giúp vợ, thậm chí là cúi xuống buộc dây giày cho vợ cả ngày tôi cũng làm được hết. Tôi thèm được làm điều ấy cho vợ bởi vì vợ tôi có thể đi chơi nghĩa là cô ấy đã khỏe mạnh trở lại rồi.

Ngồi trong quán cà phê đợi khách hàng tới, tôi vô tình nghe thấy tiếng một đôi trai gái bàn trên nói chuyện với nhau:

 

- Sao đi chơi mà anh cau có thế?

- Cau có gì đâu, em nghĩ lung tung ít thôi.

- Đúng còn gì, em nhờ anh buộc dây giày cho em mà anh khó chịu ra mặt.

- Thì cái việc bé tí ấy em cũng phải nhờ à? Sao em không tự làm đi?

 

 

Cậu thanh niên nói xong cũng là lúc cô gái tức giận bỏ về. Tôi để ý thấy cậu ta không có ý chạy theo và xin lỗi bạn gái. Rồi sẽ đến một ngày, cậu  ta sẽ ân hận về việc làm hôm nay của mình…

 

Ngày xưa, khi tôi và vợ còn yêu nhau, tôi cũng thường giận nhau kiểu như thế. Tôi rất hay nổi nóng khi nhiều chuyện bé như con kiến mà cô ấy cứ nhờ tôi làm giúp. Tôi không hiểu và không hài lòng. Nhưng bây giờ thì khác, tôi hiểu, cô ấy không phải không làm được những chuyện đó, chỉ là cô ấy muốn được quan tâm hơn mà thôi. Với con gái, một cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng của bạn cũng đủ để cô ấy hạnh phúc suốt ngày dài!

 

Tôi ước giá như bây giờ có thể đưa vợ đi chơi, gọi đồ uống cho vợ, kéo ghế giúp vợ, thậm chí là cúi xuống buộc dây giày cho vợ cả ngày tôi cũng làm được hết. Tôi thèm được làm điều ấy cho vợ bởi vì vợ tôi có thể đi chơi nghĩa là cô ấy đã khỏe mạnh trở lại rồi.

 

Sau khi sinh con xong, vợ tôi bị băng huyết, rất may là giữ được mạng sống. Điều trị tại bệnh viện khoảng một tháng là được về nhà. Nhưng sau đó gần một năm, cô ấy lại hay đau bụng, cơn đau cứ nhiều hơn và kéo dài hơn, lúc đưa vợ đi khám, bác sĩ kết luận vợ tôi bị tắc ống dẫn trứng, cần phải làm phẫu thuật gấp. Khỏi phải nói lúc ấy chúng tôi đã lo lắng như thế nào. Rất hoang mang và sợ hãi, chỉ sợ một ngày vợ sẽ xa tôi mãi mãi

 

Chúng tôi vừa có một đứa con, lại vừa mua nhà mới nên số tiền kiếm được đã không còn lại là bao. Giờ đây, vợ phải làm phẫu thuật, chi phí đắt đỏ, trong khi tôi chưa có đủ tiền. Tôi cũng đã đi vay mượn họ hàng, anh em bạn bè nhưng mọi người cũng chẳng có nhiều mà cho vay. Thế là tôi bán xe, phương tiện đi lại duy nhất của hai vợ chồng, nhưng cũng chẳng sao chỉ cần vợ tôi khỏe lại, chúng tôi sẽ cùng nhau kiếm tiền và mua một chiếc xe mới.

 

 

Trải qua nhiều khó khăn, phải đắn đo lựa chọn giữa nhiều giải pháp, tôi mới nhận ra một điều, khi tôi quyết định không lập quỹ dự phòng cho gia đình là khi tôi đẩy cả gia đình vào vòng nguy hiểm. Nhìn lại chuyện đã xảy ra với vợ tôi, nếu có quỹ dự phòng, chắc chắn chúng tôi sẽ có đủ tiền để chữa bệnh cho cô ấy, chúng tôi sẽ chẳng phải vay mượn mọi nơi và rồi bán đi chiếc xe duy nhất của nhà. Quỹ dự phòng như chiếc phao cứu sinh khi mà chúng tôi không may gặp chuyện chẳng lành, vậy mà tôi lại bỏ qua. Giá như thời gian có thể quay lại để tôi được thay đổi quyết định sai lầm của mình! 

 

Tôi đang phải từng ngày, từng giờ cố gắng cày cuốc để có thêm cơ hội sống cho vợ nhưng điều đó thật khó khăn biết nhường nào...

 

Ai sẽ cứu mình khi bệnh tật ập đến                                                                                                            Số phận trời đoạt      

 

Hifawe



Vui lòng đăng nhập để bình luận.